Trang ChủChính NghĩaBáo ChíDịch ThuậtTự ĐiểnThư QuánLưu TrữNHKSports TVMusicLotteryDanceVideos/TVSài G̣n RadioFox NewsReutersAP NewsWhite HouseLearning Tác PhẩmHistoryTinh HoaSáng TácDiễn ĐànCongressUS HouseOAN NewsVấn ĐềĐà LạtBBCVOARFARFISBSVideosTác GỉaCNNUS Library

 

֎ Kim Âu ֎ Tinh Hoa ֎ Chính Nghĩa ֎ Bài Viết Của Kim Âu

֎ Vietnamese Commandos ֎ Một Trang Lịch Sử /details

֎ Một Trang Lịch Sử /djvu.txt ֎ Một Trang Lịch Sử /org/3

֎ Một Trang Lịch Sử/pdf ֎ Biệt kích trong gịng lịch sử

֎֎֎֎֎֎

◙◙◙◙◙◙◙◙◙◙◙◙◙◙◙◙◙◙◙◙◙

 

 

 

 

 

 

Nhân Sinh Tự Cổ Thùy Vô Tử. Lưu Thủ Đan Tâm Chiếu Hăn Thanh

 

 

 

SOUNDBITE:

"Right now I fight not only for my honour, not only for money but also for the future of America that is exactly what I want to see in the United States of America because I think this nation is the best nation of humans."

Ha Van Son, Former South Vietnamese Commando. June 19/1996

 

 

 

 

 

 

 

TẤM KHĂN ĐEN BỊT MẮT TỬ TỘI

 

Hiệp Định Paris 27-1-1973

 

 

 

 

 

Những ngày cuối năm 2012, trang web BBC đưa tin tập đoàn Bắc Bộ Phủ tiến hành lễ kỷ niệm 40 năm "Điện Biên Phủ trên không" qua đó cũng nhắc đến Hiệp Định Paris  1973 Về Việt Nam được kư kết hơn ba tuần sau khi chiến dịch Linebacker II chấm dứt.

 

Đọc những bài văn sặc mùi tuyên truyền tổng hợp từ những bài viết tạp nham trên báo Việt Cộng ở miền Bắc từ mấy chục năm trước và những bản tin trong nước đăng trên trang mạng, người ta đều nhận thấy hiện trạng bế tắc, tiến thối lưỡng nan, thù bạn khó biết trong chính trị, ngoại giao và quân sự của tập đoàn cộng sản Bắc Bộ Phủ hiện nay.

 

Những bài báo này kéo chúng tôi trở lại với quá khứ, khoảng 40 năm về trước,  khi chúng tôi c̣n đầu xanh tuổi trẻ, ngồi đọc những bài báo nói về “trận Điện Biên Phủ trên không” trên tờ Nhân Dân trong lúc đang “học tập trao đổi trao trả”, ḷng đầy thù hận, xăm soi từng ḍng chữ để t́m cách suy diễn nhằm củng cố lư luận cho phù hợp với thực tế rồi lại trăn trở chờ đợi tin đ́nh chiến ở trại sơ tán Tân Lập, Vĩnh Phú.

 

Thời gian tiếp theo, những người tù binh VNCH và Mỹ ở Bắc Việt đă đón tin đ́nh chiến vào ngày 27 tháng giêng năm 1973, dĩ nhiên là với hy vọng tràn trề nhưng niềm vui bột phát rồi chững lại v́ những bất trắc khôn lường khi c̣n nằm trong đất giặc vẫn phải đối diện đủ thứ mưu mô tráo trở, hèn hạ của bọn cộng sản…

 

Sau khi di chuyển từ trại Tân Lập về trại Hà Tây, t́nh cờ hội ngộ với ông Nguyễn văn Đăi, Đại Biểu Hành Chánh vùng I Chiến Thuật, anh Bảo Lộc Phó Tỉnh Trưởng Thừa Thiên vài ngày rổi cùng chuyển vào trại Ba Sao được hơn tuần, bản thân tôi lập tức phải trả giá cho những hành động chống đối ngấm ngầm lẫn công khai trong quá khứ mấy năm tù tội.

 

Chiều 30 tết năm Nhâm Tư (1972- 1973), sau khi hiệp định vừa kư gần tuần lễ, đoàn công tác của Bộ Nội Vụ VC ra lệnh tách tôi khỏi nhóm tù tứ xứ mới tập hợp về trại Ba Sao, Kim Bảng, Nam Hà đưa đi biệt giam. Nằm tại khu vực cấm cố biệt lập ngay trên ngọn đồi nh́n xuống nhà kho trại Ba Sao. Tôi đọc đi, đọc lại toàn văn điều khoản (8a) trong Hiệp Định Paris nói về trao trả; theo dơi việc thực hiện qua h́nh ảnh những đợt phi công Mỹ được hồi hương ở Gia Lâm đăng trên báo Nhân Dân, Quân Đội Nhân Dân của VC, rồi tự trấn an bằng cách cố gắng tưởng tượng ra một tương lai lạc quan nhất cho bản thân. Nhưng chuyện đó đă không bao giờ xảy ra. Thay v́ trở lại cùng với những bạn tù, được trả về với chính thể VNCH; tôi được bọn VC đày lên một vùng cao nguyên, cao nhất nước Việt Nam, cao hơn mực nước biển đến mấy ngh́n mét thuộc vùng Tây Côn Lĩnh, Hà Giang - trại Cổng Trời –.

 

Đây là một trường hợp trắng trợn duy nhất, cộng sản tung ra một đ̣n chí tử phủ chụp tâm hồn, tư tưởng và thể xác của người tù đơn độc ở miền Bắc.. nhằm đè bẹp ư chí phản kháng của những người tù c̣n lại.

 

Đ́nh chiến mà không được trao trả th́ những người tù binh chỉ c̣n chờ chết dần, chết ṃn trong vô vọng.Và sự thật chúng tôi đă chết theo mệnh nước, chết theo thể chế VNCH ngày 30-4-1975. Nhưng trong sự đổ vỡ kinh hoàng, con người cũ đă tái sinh để cùng chia sẻ một hành tŕnh mới khổ nhục và đau đớn của một dân tộc bị phản bội….

 

Cách đây mười năm, nhân dịp 30 năm Hiệp Định Paris về Việt Nam chúng tôi đă viết trong bài “Không Thề Nào Quên” với đoạn kết như sau:

 

“Bao nhiêu gian khổ, nhục h́nh đă qua từ ngày đó. Hiệp Định Paris về Việt Nam chẳng có chút hiệu lực nào đến với anh em Gián Điệp Biệt Kích chúng tôi.

Và tất cả những nhận biết của chúng tôi về bản Hiệp Định này đều thông qua những trích đoạn trong một số bài đăng trên báo Nhân Dân và Quân Đội Nhân Dân của bọn Cộng Sản nhằm vu khống và bêu riếu chế độ Việt Nam Cộng Ḥa....

Sau này, khi ra khỏi trại giam rồi qua đến Hoa Kỳ. Nghiên cứu kỹ lưỡng nhiều tài liệu được giải mật và những văn tự của Hiệp Định cùng với những biến động thực tế của lịch sử. Tôi nhận thấy quả t́nh Hiệp Định này là một vết nhơ không thể bôi xóa và cũng là một cái nhục cho các quốc gia đă kư vào bản Định Ước.

Trong bốn bên kư kết bản Hiệp Định ngày 27 - 1 - 1973 ngày hôm nay chỉ c̣n hai.

Hiệp định Paris về Việt Nam!

Đó là kết thúc đáng buồn cho những lời cam kết, hứa hẹn của Hoa Kỳ sau khi đă t́m đủ mọi cách, kể cả sát hại Tổng Thống Ngô Đ́nh Diệm để nhằm mục đích đưa quân vào chiến đấu tại Việt Nam.

Tiến sĩ Henry Kissinger, như người ta thường ca tụng là một nhà ngoại giao lỗi lạc nhưng thật ra theo tôi, hắn chỉ là một thứ thuyết khách mạt hạng nhất tự cổ chí kim.

Ngoại giao mà đi thương thuyết để rồi xóa bỏ hết thành quả xương máu của hơn 58.000 quân nhân Hoa Kỳ đă hy sinh để bảo vệ thành tŕ của thế giới tự do. Đó là chưa kể đến tính mạng của những quân nhân các nước Đồng Minh khác và hàng triệu quân cán chính Việt Nam Cộng Ḥa.

Đấu trí mà không hiểu rơ đối phương đến nỗi hậu quả là cho tới ngày hôm nay c̣n chưa biết rơ tông tích bao nhiêu người Mỹ bị giữ làm con tin không trao trả.

Thương thuyết để bức tử cả một quốc gia đồng minh thừa quyết tâm chống Cộng như Việt Nam Cộng Ḥa để chiều theo ư đối phương như vậy nếu nói là tài năng xuất sắc th́ ắt hẳn cần phải xem xét lại....

Henry Kissinger cùng “ê kíp “cầm quyền tại Hiệp Chủng Quốc Hoa Kỳ và bọn phản chiến thuở ấy đă vay một món nợ “Máu và Danh Dự” không biết bao giờ mới trả lại được cho dân tộc Việt Nam chứ đừng nói rằng chúng ta phải thọ ơn họ.

 

Gần ba thập kỷ đổ xương máu để chặn đứng làn sóng Đỏ tại Đông Nam Á là chiến công vĩ đại của dân tộc Việt Nam. Chính sự sụp đổ của chúng ta đă trở thành bài học giúp cho các quốc gia trên thế giới thấy rơ giá trị của Ư Thức Hệ Tự Do để kịp thời củng cố, tồn tại và chiến thắng cộng sản.

Chính dân tộc Việt Nam đă chịu nạn cho Thế Giới và cứu rỗi cho Nhân Loại...

Mặc dù cơn sóng dữ đă làm vỡ đập nhưng sức của cơn lũ đă yếu không c̣n bao nhiêu tác hại.

 

Sau Nixon, tổng thống Reagan có tạo nên nhiều biến đổi về chiến lược dẫn tới sự sụp đổ của khối Cộng nhưng cho đến nay dân tộc Việt Nam vẫn c̣n ch́m đắm trong kiếp sống mông muội dưới sự cai trị hà khắc của Cộng Sản.

Hầu như Việt Nam ngày nay đă trở thành một quá khứ, một món nợ không ai c̣n muốn nhắc tới..... nhưng Cuộc Chiến Tranh Việt Nam đă đi vào lịch sử.... Món nợ lịch sử vẫn c̣n đó. Thất bại ở Việt Nam là thất bại của Chủ Nghĩa Thực Dụng Phản Trắc của Hoa Kỳ mà dân tộc Việt Nam chính là nạn nhân.

Hiệp Định Paris về Việt Nam là một kết thúc Không Có Ḥa B́nh và cũng Chẳng Có Danh Dự như ai đă từng cao rao.

Thế mà vẫn có kẻ kêu đ̣i chúng ta phải“Tây Phương Hóa”.

Tây phương ư ! Xin nh́n kỹ lại! Chẳng có chính nhân và cũng không có quân tử.

Chỉ có nền văn hóa của DÂN TỘC chúng ta mới thực sự tạo ra những “kẻ sĩ “ biết trọng tín nghĩa, cương thường./.”

 

Trong phạm vi một bài làm nền mỗi tuần cho tờ tuần báo Chính Nghĩa chúng tôi chỉ ngắn gọn bởi có dài ḍng chi li, khúc chiết thêm bằng vô ích.

 

Sau một giai đoạn ồn ào rồi lắng xuống v́ những ư tưởng phi thực tế, thời gian gần đây một nhóm người lại rộ lên việc đ̣i khôi phục Hiệp định Paris 27-1-1973. Những nhóm người này chắc chắn mắc bệnh hoang tưởng, háo danh, hay định mưu đồ trục lợi khi họ luôn luôn tái diễn sự ngu xuẩn cũ rích qua những hành xử phường tuồng, bày vẽ ra những tṛ ngớ ngẩn v́ những màn hề như vậy không thể đạt tới một kết quả nào.

 

Công luận đă có phản ứng.. Ông Nguyễn Quốc Khải với hai bài liên tiếp đă nói lên được, chứng minh được tính chất bất khả thi, hoang tường của việc kêu gọi khôi phục Hiệp Định Paris 1973. Tiếp theo là bài của ông Lê Quế Lâm trích dẫn, tổng hợp tài liệu để dẫn chứng trường giang đại hải với kết cuộc chỉ là một sự quy trách chủ quan.

 

Nếu không có bài viết của những vị này, chúng tôi cũng phải lên tiếng trong tư cách một trong những người nằm trong bóng tối lịch sử của chiến tranh Việt Nam, nạn nhân trực tiếp của sự phản bội từ tất cả các phía, đặc biệt là sự ngu dốt của những người làm trách nhiệm liên quan đến Hiệp Định Paris 1973 thuộc phía Việt Nam Cộng Ḥa và Hoa Kỳ.

 

Đối với chúng tôi bản  Hiệp Định Paris về Việt Nam 27-1-1973 chỉ là một sản phẩm rác rưởi của lịch sử, chúng tôi sẽ viết trong phần sau, trước tiên chúng tôi xin đi vào xem xét việc thực hiện, thi hành một chương rất quan trọng của Hiệp Định Paris 1973, đó là chương ba III trích dẫn dưới đây để mọi người tham chiếu.

 

TRÍCH:

 

Chương III: VIỆC TRAO TRẢ NHÂN VIÊN QUÂN SỰ BỊ BẮT, THƯỜNG DÂN NƯỚC NGOÀI BỊ BẮT VÀ NHÂN VIÊN DÂN SỰ VIỆT NAM BỊ BẮT VÀ GIAM GIỮ

Điều 8:

a) Việc trao trả những nhân viên quân sự của các bên bị bắt và thường dân nước ngoài của các bên bị bắt sẽ tiến hành song song và hoàn thành không chậm hơn ngày hoàn thành việc rút quân nói trong Điều 5. Các bên sẽ trao đổi danh sách đầy đủ những nhân viên quân sự và thường dân nước ngoài của các bên bị bắt nói trên vào ngày kư kết Hiệp định này.

b) Các bên sẽ giúp đỡ nhau t́m kiếm tin tức về những nhân viên quân sự của các bên và thường dân nước ngoài của các bên bị mất tích trong chiến đấu, xác định vị trí bảo quản mồ mả của những người bị chết, nhằm tạo điều kiện dễ dàng cho việc cất bốc và hồi hương hài cốt và có những biện pháp khác cần thiết để t́m kiếm tin tức những người c̣n coi là mất tích trong chiến đấu.

c) Vấn đề trao trả các nhân viên dân sự Việt Nam bị bắt và giam giữ ở miền Nam Việt Nam sẽ do hai bên miền Nam Việt Nam giải quyết trên cơ sở những nguyên tắc của Điều 21(b) của Hiệp định đ́nh chỉ chiến sự ở Việt Nam ngày hai mươi tháng bảy năm một ngh́n chín trăm năm mươi tư. Hai bên miền Nam Việt Nam sẽ làm điều đó trên tinh thần ḥa giải và ḥa hợp dân tộc, nhằm chấm dứt thù hằn, giảm bớt đau khổ và đoàn tụ các gia đ́nh. Hai bên miền Nam Việt Nam sẽ gắng hết sức ḿnh để giải quyết vấn đề này trong ṿng chín mươi ngày sau khi ngừng bắn có hiệu lực.

 

HẾT TRÍCH

 

Trong lĩnh vực chính trị , quân sự, ngoại giao xét theo thực tế của lịch sử nhân loại một Hiệp Định, Hiệp Ứơc, Ḥa Ứơc  chỉ có giá trị khi cán cân lực lượng và ư chí của các phía tạm gọi là thăng bằng. Nếu có những sự việc mới nảy sinh, chi phối khiến t́nh trạng thăng bằng bị mất đi, đương nhiên hiệp định bị xé bỏ. V́ thế khi kư kết hiệp định việc trước tiên là chấm dứt chiến sự, rút quân theo kết ước và giải quyết vấn đề tù binh quân sự và nhân viên dân sự nhanh chóng do đây là VẤN ĐỀ VÔ CÙNG QUAN TRỌNG THỂ HIỆN TINH THẦN ĐỒNG ĐỘI VÀ Ư CHÍ ĐOÀN KẾT TRONG MỘT QUỐC GIA nhưng phía VNCH đă không làm được.

 

 

 

Đại tá Nguyễn văn Thọ và nhóm sĩ quan tham mưu bị đưa ra họp báo

 

Căn cứ vào thực tế lịch sử, thế chế Việt Nam Cộng Ḥa từ  Tổng Thống và những người lănh đạo Việt Nam Cộng Ḥa, Bộ Tổng Tham Mưu, Bộ Quốc Pḥng  QLVNCH, đă thiếu sót, đă vô trách nhiệm, bỏ rơi hoàn toàn những tù binh quân sự, dân sự của Việt Nam Cộng Ḥa bị địch giam giữ ở Miền Bắc. Đối diện với kẻ thù xảo quyệt Việt Cộng những người phụ trách bàn thảo trao trả, tiếp nhận của Việt Nam Cộng Ḥa và Hoa Kỳ trong Uỷ Ban Liên Hiệp Bốn Bên chỉ là những chú cừu non trước đàn cáo dữ.

 

Sáu mươi ngày điều 8a hiệp định về trao đổi, trao trả đang có hiệu lực, thay v́ phía Việt Nam Cộng Ḥa phải cử người có mặt đến Bắc Việt t́m hiểu, đ̣i hỏi điều tra các trại giam tù binh ở Bắc Việt, phải sưu tra để có bản danh sách tối thiếu yêu cầu đối phương đáp ứng. Mỗi khi có đợt trao trả các bên phải bàn vào chi tiết, giữ nguyên tắc công bằng như “một đổi một” không giao người nhiều cho đối phương. Số dư giữ lại pḥng hờ dành cho việc khác hoặc phóng thích khi cần tuyên truyền cho mục đích nhân đạo. Nhưng thực tế tuyệt nhiên không có chỉ thấy giao nhận rất chiếu lệ.

Phía Việt Nam Cộng Ḥa chỉ có một sự việc người thời đó cho là nổi nang, đắc ư nhất là chuyện ba anh sĩ quan “cả ngố” Phạm Huấn, Đinh Công Chất, Dương Phục trong  Ủy Ban Liên Hiệp Bốn Bên ra tận Hà Nội tham dự bưổi trao trả tù binh Hoa Kỳ, khi về đến Sài G̣n,  Phạm Huấn chụp được một vài tấm h́nh đăng báo, viết lách lăng nhăng vớ vẩn, chê bai thành phố Hà Nội, chuyện mà ai cũng biết từ khuya, rồi khoe việc anh ta đă ủy lạo tinh thần bằng cách tán dương một tù binh Phi Công Mỹ: (tôi đă nghiêm trang nói với họ : “Các anh là những anh hùng của nước Mỹ, các anh đă hy sinh cho sự đứng vững của VNCH và cả thế giới tự do nữa”. Người tù binh Mỹ đang xát xà bông đă đứng nghiêm chào tôi theo quân cách, những giây phút này muôn vàn xúc động.) rồi khi diễn kịch  phỏng vấn về tù binh Việt Nam Cộng Ḥa đọc nguyên văn câu hỏi và câu trả lời của anh bồi bút Phạm Huấn thấy chua chát cho số phận những người tù binh Việt Nam Cộng Ḥa đang nằm trong nhà tù của Việt Cộng ở Bắc Việt : (- Hồi năy anh Phạm Huấn có nói về chuyến đi thăm anh em tù binh Mỹ ở Hỏa Ḷ tôi thắc mắc là ở đó có anh em quân đội ḿnh bị bắt giữ hay không ?

- Tôi không thấy bóng dáng một chiến hữu nào của ta bị họ giam giữ ở đó cả.) (thật sự thời gian đó ở Hỏa Ḷ có hai phi công Việt Nam Cộng Ḥa là Phan Thanh Vân và Nguyễn Quốc Đạt. Mấy anh cả ngố Phạm Huấn, Đinh Công Chất, Dương Phục làm sao mà biết được).

 

Tất cả hoạt động của chính thể Việt Nam Cộng Ḥa trong cuộc đấu tranh đ̣i hỏi trao trả những người của quân đội và dân sự Việt Nam Cộng Ḥa bị phía Bắc Việt giam cầm chỉ có thế nên xem như phía Việt Nam Cộng Ḥa hoàn toàn thua thiệt. Bộ phận làm công tác này ngu đẩn đến nỗi lần trao trả, trao đổi tù binh nào phía Việt Nam Cộng Ḥa nhận được rất ít người của ḿnh trong khi thả tù binh Việt Cộng về đông gấp hàng chục lần.

 

 

 

1200 tên Việt Cộng ác ôn đổi được có ba người của Việt Nam Cộng Ḥa khiêng về trên cáng

 

Thậm chí lần trao trả cuối cùng vào ngày 21/3/1973 ở sông Thạch Hăn, bên Việt Nam Cộng Ḥa thả 1200 tên Việt Cộng ác ôn nhưng chỉ  nhận được có ba người của ḿnh khiêng về trên cáng. Tổng kết việc thi hành Hiệp Định Ba Lê 1973 về trao trả nhân viên dân sự-quân sự bị bắt và giam giữ (Chương 3, điều 8, khoản a,b và c), trong 4 đợt từ ngày 12 tháng 2 năm 1973 đến ngày 7 tháng 3 năm 1973, phía chính quyền miền Nam Việt Nam Cộng Ḥa đă trao trả cho phía Việt Cộng (gồm Cộng Sản Bắc Việt và bọn Cách Mạng Lâm Thời) 31.961 tên cả nam lẫn nữ (gồm 26.880 cán binh và 5.081 tù chính trị).

 

Việt Cộng chỉ trao trả cho chính quyền Việt Nam Cộng Ḥa 5.428 viên chức-quân nhân. Chúng  trắng trợn không nhận giam giữ các tù binh Biệt Kích nhẩy toán ra Bắc, những người bị bắt trong Tết Mậu Thân, tù binh Việt Nam Cộng Ḥa trong chiến dịch Lam Sơn 719  Nam Lào và khắp các chiến trường quan trọng ở Miền Nam đưa ra miền Bắc. Thực tế cho thấy trừ một số hẩm hiu chết v́ bệnh tật trong chế độ nhà tù tàn ác, mọi rợ của Việt Cộng, tất cả những người tù binh bị bỏ rơi này đều trở về sau khi miền Nam tiêu vong hàng chục năm và không có ai đầu phục cộng sản. Những người này thực sự đă bị đồng đội và chính thể Việt Nam Cộng Ḥa phản bội một cách tàn nhẫn do thành phần lănh đạo ngu xuẩn, bất tài, vô trí.

 

Đấu tranh trực diện với kẻ thù qua một bản hiệp định văn ngữ minh bạch c̣n thua sát ván, chẳng hiểu ngày hôm nay những anh luật sư không hành nghề c̣n mơ mộng khôi phục Hiệp Định Paris 27-1-1973 làm ǵ? Trong khi đối với chúng tôi Hiệp định Paris về Việt Nam chỉ là bức tranh “ḥa b́nh trong danh dự” giả tạo của Kissinger và Nixon vẽ ra để lừa dối dân chúng Hoa Kỳ và nhân loại. Đối với đồng minh Việt Nam Cộng Ḥa thực tế cho thấy bản hiệp định này chỉ là miếng vải đen bịt mắt tử tội Việt Nam Cộng Ḥa trước khi đưa lên đoạn đầu đài.

 

Như chúng tôi đă nói ở phần trên: Tất cả mọi hiệp ước, ḥa ước, các cam kết, định ước chỉ tồn tại, có giá trị khi cán cân lực lượng thăng bằng. Ngày nay Người Việt Hải Ngoại lấy đâu ra thực lực để sắm vai đối trọng với VC vốn tôn sùng bạo lực khủng bố, chủ xướng phát động đấu tranh giai cấp. 

 

Hơn ai hết những người hiểu biết về luật pháp chưa cần là "luật gia!!!" đều hiểu rằng một sự việc muốn đạt tới thành công đ̣i hỏi rất nhiều điều kiện không phải chỉ riêng “TÍNH HỢP PHÁP” mà c̣n phải đáp ứng được tối thiểu là TÍNH HỢP LƯ.

 

40 năm trước, bản Hiệp Định Paris Về Việt Nam “CHỈ LÀ MỘT TR̉ LỪA ĐẢO” để đạt mục đích nhất thời của Hoa Kỳ, giá trị của bản hiệp định đối với Hoa Kỳ không hơn mấy tờ giấy vệ sinh; sau khi đă dùng xong (vứt vào bồn cầu, kéo nước). Đối với nền đệ nhị Việt Nam Cộng Ḥa th́ đó là bản án tử h́nh tiệm tiến. Vậy thử hỏi ngày hôm nay đám người kêu gọi đ̣i khôi phục lại Hiệp Định Paris 27-1-1973 có phải là quá sức ngốc nghếch hay không?

 

Tại sao chúng tôi dám nói Hiệp Định Paris Về Việt Nam 27-1-1973 chỉ là một tṛ lừa đảo của Hoa Kỳ và Việt Cộng v́ ngay trong thời gian ngắn ngủi ở bên nhau tại Ba Sao, những người thuộc Việt Nam Cộng Ḥa bị Việt Cộng giam giữ đă nh́n thấy sự bất hợp lư và tính mong manh của bản Hiệp Định.

 

Trong tác phẩm “Ánh Sáng và Bóng Tối” Nhà văn Hoàng Liên, bút hiệu của cụ Nguyễn văn Đăi, Đại Biểu Hành Chánh vùng I Chiến Thuật bị bắt vào Tết Mậu Thân và đưa ra Bắc đă ghi lại những ư kiến bàn bạc giữa những người tù với nhau: Tôi thấy hiệp định này bất lợi cho Việt Nam Cộng Ḥa. Cứ duy tŕ quân đội giải phóng  miền Nam, nghĩa là quân đội miền Bắc, cho chúng đóng tại chỗ, th́ chúng sẽ tiếp tục phá hoại….…. hiệp định này chỉ là giải pháp tạm thời……t́nh h́nh sẽ trở nên phức tạp……kư kết hiệp định là một việc, tôn trọng hiệp định là một việc khác….. Ḿnh bắt của chúng nó khá nhiều người. Chúng nó phải thả người của chúng ta về, chúng ta mới thả người của chúng nó……

 

Những ư kiến đấy cho thấy Hiệp định Paris về Việt Nam là một bản hiệp định đáng phỉ nhổ mà phía Việt Nam Cộng Ḥa đă kư vào. Quá đủ rồi các vị lănh đạo thối tha của Việt Nam Cộng Ḥa c̣n sống sót và những luật gia chuyên nghề nói phét. Nếu quư ngài chỉ cần nghĩ được như những người tù Việt Nam Cộng Ḥa ở Bắc Việt năm 1973. Chưa chắc 30 – 4- 1975  Việt Cộng đă vào được Sài G̣n.

 

Việc quốc gia đại sự, tranh quyền cướp nước, quyết định sống chết, vinh nhục của hàng triệu gia đ́nh, là sự tồn vong của cả một đất nước, dân tộc mà hoàn toàn do ngoại bang quyết định cho thấy Việt Nam Cộng Ḥa là một quốc gia mất tự chủ, lệ thuộc vào ngoại bang để tồn tại th́ thành phần lănh đạo chỉ là một lũ tay sai.

Trong cuộc chiến ở Việt Nam cả hai tập đoàn lănh đạo ở Miền Bắc cũng như Miền Nam đều là những tập đoàn thừa sai của các thế lực quốc tế.  Hiển nhiên nếu không có vũ khí của Mỹ và Nga Sô, Trung Cộng th́ người Việt Nam chỉ có thể giết nhau bằng súng hỏa mai, thần công "uống thuốc bắc", tầm vông vạt nhọn và mă tấu.

 

Đại tướng Cao Văn Viên đă viết: “Chúng ta không có trách nhiệm về chiến tranh. Trách nhiệm về cuộc chiến ở đây là của người Mỹ. Chính sách đó do họ đề ra, chúng ta chỉ làm theo họ mà thôi!”.

 

Bởi lệ thuộc vào viện trợ của Hoa Kỳ nhưng không chịu nghe lời Hoa Kỳ nên hai anh em Ngô Đ́nh Diệm phải chịu thảm tử. Khi bọn tướng phản loạn ngửa tay nhận tiền của Mỹ để làm binh biến là cánh cửa hỏa ngục đă mở. Việt Nam nhanh chóng biến thành nơi tiêu thụ vũ khí, bom đạn thặng dư từ đệ II Thế Chiến và thí nghiệm vũ khí mới. Hoa Kỳ hí hửng, hấp tấp  đến nỗi Thủy Quân Lục Chiến Hoa Kỳ tự động đổ bộ vào Đà Nẵng trước khi Phan Huy Quát buộc phải sai Bùi Diễm viết văn bản hợp thức hóa.

 

Nguyễn Văn Ngân, nguyên trợ lư đặc biệt của Tổng thống Việt Nam Cộng ḥa Nguyễn Văn Thiệu, đă nhận xét: "Người Mỹ đă thay thế Pháp với chính sách thực dân mới. Vào thế kỷ 19, người Pháp nhân danh khai hóa để khai thác tài nguyên thuộc địa, nay người Mỹ nhân danh dân chủ để khai thác xương máu người Việt trong việc thiết lập một "tiền đồn chống Cộng" tại Đông Nam Á. Người Mỹ đến Việt Nam không v́ quyền lợi người Việt Nam mà v́ quyền lợi người Mỹ. Nền dân chủ mà người Mỹ tán dương khi can thiệp vào Việt Nam là nền dân chủ được định nghĩa trong quyền lợi của Mỹ, một thứ phó sản được dùng làm b́nh phong để thực hiện chính sách chia để trị, thiết lập đạo quân thứ năm, khuyến khích t́nh trạng vô chính phủ, nội loạn… để dễ bề khuynh loát và khi cần thiết để thực hiện các cuộc đảo chính và ám sát lănh tụ quốc gia bằng bàn tay của các tay sai bản xứ. Chính sách viện trợ hoàn toàn có tính cách tiêu thụ đă được sử dụng như lưỡi gươm Damoclès... chỉ nhằm mục đích làm tê liệt ư chí đề kháng và nô lệ hóa.

 

Nh́n lại diễn tŕnh lịch sử hai nền Cộng Ḥa ở miền Nam, nhận xét trên hoàn toàn không có ǵ sai. Đó là nguyên nhân tại sao thể chế của Nguyễn văn Thiệu trước đây đă nhắm mắt kư vào bản án tử h́nh cho nền Đệ Nhị Cộng Ḥa là bản hiệp định Paris về Việt Nam 27-1-1973.

Hoa Kỳ không ngu để bị lừa khi thừa nhận Mặt Trận Ác Ôn Côn Đồ Giải Phóng Miền Nam Việt Nam vốn chỉ là phó sản của VC dựng lên để thi hành kế hoạch chiếm nốt miền Nam. 80% lực lượng cộng  quân tham chiến ở miền Nam là quân đội Bắc Việt. Để nguyên cục bướu ung thư này ở miền Nam, tốt hơn không nên kư hiệp định để khỏi phải thực thi hiệp định.

 

Cộng sản kư hiệp định với mục đích đuổi người Mỹ ra khỏi Đông Dương. Hoa Kỳ kư hiệp định là “bỏ con săn sắt, bắt con cá rô”.Vấn đề vũ khí thặng dư đă giải quyết xong. Cánh cửa thâm nhập vào thị trường Hoa Lục đă mở. Tuy nhiên Hoa Kỳ phải tạo cho Việt Nam thống nhất sớm để chuẩn bị cho thời kỳ cả nước Việt Nam đánh thuê cho Hoa Kỳ trong tương lai.

Phải ngồi vào bàn hội nghị, Việt Nam Cộng Ḥa đă lép vế khi bị Hoa Kỳ ép phải thừa nhận bọn MTDTGPMNVN.

 

Suốt thời gian bàn thảo Việt Nam Cộng Ḥa ở trong thế một chống bốn đó là Hoa Kỳ,Việt Cộng, Mặt Trận DTGPMNVN và dư luận phản chiến thế giới.

Kư hiệp định xong Việt Nam Cộng Ḥa ở trong thế một chống năm, do có thêm “hội đồng” được Hiệp định chỉ rơ trong chương IV, điều 12, khoản a, là  “Hội đồng quốc gia ḥa giải và ḥa hợp dân tộc”.

 

TRÍCH DẪN

 

Điều 12:

a) Ngay sau khi ngừng bắn, hai bên miền Nam Việt Nam sẽ hiệp thương trên tinh thần ḥa giải và ḥa hợp dân tộc, tôn trọng lẫn nhau và không thôn tính nhau để thành lập Hội đồng quốc gia ḥa giải và ḥa hợp dân tộc gồm ba thành phần ngang nhau. Hội đồng sẽ làm việc theo nguyên tắc nhất trí. Sau khi Hội đồng quốc gia ḥa giải và ḥa hợp dân tộc nhậm chức, hai bên miền Nam Việt Nam sẽ hiệp thương để thành lập các hội đồng cấp dưới. Hai bên miền Nam Việt Nam sẽ kư một hiệp định về các vấn đề nội bộ của miền Nam Việt Nam càng sớm càng tốt, và sẽ làm hết sức ḿnh để thực hiện việc này trong ṿng chín mươi ngày sau khi ngừng bắn có hiệu lực, phù hợp với nguyện vọng của nhân dân miền Nam Việt Nam là ḥa b́nh, độc lập và dân chủ.

b) Hội đồng quốc gia ḥa giải và ḥa hợp dân tộc có nhiệm vụ đôn đốc hai bên miền Nam Việt Nam thi hành Hiệp định này, thực hiện ḥa giải và ḥa hợp dân tộc, bảo đảm tự do dân chủ. Hội đồng quốc gia ḥa giải và ḥa hợp dân tộc sẽ tổ chức tổng tuyển cử tự do và dân chủ như đă nói trong Điều 9(b) và quy định thủ tục và thể thức của cuộc tổng tuyển cử này. Các cơ quan quyền lực mà cuộc tổng tuyển cử đó sẽ bầu ra sẽ do hai bên miền Nam Việt Nam thông qua hiệp thuơng mà thỏa thuận. Hội đồng quốc gia ḥa giải và ḥa hợp dân tộc cũng sẽ quy định thủ tục và thể thức tuyển cử địa phuơng theo như hai bên miền Nam Việt Nam thỏa thuận.

 

HẾT TRÍCH

 

Suy cho cùng vận nước mạt đến thế là v́ hậu quả của  sự mất tự chủ do ư thức nô lệ và tinh thần vong bản vọng ngoại, phản chủ, phản quốc thâm căn. Sau hiệp định Geneve 1954, lực lượng quốc gia Việt Nam trở thành một hài nhi bệnh tật sống nhờ vào nguồn sữa mẹ Hoa Kỳ. Bà mẹ có cho bú th́ em bé mới ngủ yên, thiếu sữa th́ khóc thét lên giẫy giụa, dứt luôn không cho bú nữa th́ thở hơi cuối cùng.

 

Tính từ khi kư Hiệp định vào ngày 27-1-1973 về sau, dù ḥa hay chiến Việt Nam Cộng Ḥa cũng không tồn tại. Tuy nhiên chết theo kiểu không đánh mà chạy rồi kết thúc vào ngày 30- 4- 1975 quả là nhơ nhuốc.

 

Nh́n ra thế giới không phải chỉ riêng trường hợp Việt Nam Cộng Ḥa nằm trong cái nôi, núp dưới cái ô của Mỹ. Đài Loan, Đại Hàn, Phillipines cũng nằm trong sự bảo trợ của Hoa Kỳ, quốc gia nào cũng có sự qua phân Quốc Cộng nhưng để bị đánh bật gốc ra khỏi quê hương không c̣n tấc đất cắm dùi chỉ có dân Việt Nam Cộng Ḥa.

 

Một đất nước mà thành phần lănh đạo chỉ tranh ăn, phản chủ, giặc đến th́ đào tẩu chạy theo ngoại bang, mà thoi thóp đến 1975 cho thấy đă làm hao  tổn tài nguyên đất nước qua việc  hoang phí biết bao xương máu, tính mạng của những người lính. Ngày nay bọn này c̣n hoang tưởng với giấc mơ khôi phục lại Hiệp Định Paris 27-1-1973, c̣n mơ tưởng Hoa Kỳ sẽ giải phóng Việt Nam đưa bọn chúng về tiếp tục làm tay sai cho Mỹ.

 

Lịch sử không bao giờ đứng lại, và thực tế dân tộc Việt Nam không bao giờ chấp nhận cộng sản, những Người Việt Quốc Gia chân chính có thất cơ, lỡ bước lưu vong nhưng không lỗi đạo với quốc gia dân tộc. Cuộc chiến Quốc Cộng chưa tàn, Lằn Ranh Quốc Cộng vẫn c̣n đó. Tinh thần quốc gia dân tộc vẫn tiềm phục trong ḷng người dân quốc nội chờ đợi một ngày quật khởi, loại trừ chủ nghĩa Mác Lê, xóa bỏ chuyên chính vô sản, khôi phục lại toàn vẹn đất nước.

 

Hiện trạng Việt Nam cho thấy chỉ có những cuộc nổi dậy đồng bộ từ trong nước mới khả dĩ làm xoay chuyển t́nh thế, tạo ra một cuộc cách mạng mới để phục hưng dân tộc và không có cuộc đảo chính nào từ các lực lượng bên ngoài lật đổ được những nhà nước cộng sản, ngoại trừ những phân hóa và đối đầu giữa các phe phái trong nội bộ của họ. Như thế rơ ràng “Tự Do, Dân Chủ và Nhân Quyền cho Việt Nam” phải do chính dân tộc Viêt Nam tự quyết định lấy. Chúng ta không nên nuôi huyễn tưởng rằng những cuộc đấu tranh cách một đại dương này là mặt trận chính, quyết định được vận mệnh lịch sử của dân tộc Việt Nam.

 

Lịch sử chúng ta có những cái tên từng nhờ ngoại bang quyết định hộ vận mạng của dân tộc được lưu xú vạn niên như Trần Ích Tắc, Lê Chiêu Thống. Thảm họa của dân tộc hiện nay không ngoài hậu quả của hành động “rước voi về giày mả tổ” của Nguyễn Phúc Ánh đă tạo ra tư tưởng vong bản và nô lệ vọng ngoại đến cùng cực. Hiện nay bọn cướp được nước th́ muốn bán nước cho Tàu, bọn bị mất nước chẳng có tấc đất cắm dùi lại muốn bán nước cho Mỹ. Khốn khổ cho dân tộc Việt Nam, thời nào cũng bị bán đứng bởi những bọn nô lệ vọng ngoại.

 

Lịch sử đă chứng minh không một đám ngoại nhân nào yêu thương đất nước, dân tộc  của chúng ta nếu chính chúng ta không biết yêu thương lấy đất nước và dân tộc của ḿnh. Dân tộc Việt Nam phải tự quyết định lấy vận mệnh của ḿnh chứ không thể van nài, cầu xin được trở thành quân cờ phục vụ cho lợi ích của ngoại bang và những thế lực quốc tế./.

 

 

Kim Âu

Không Thể Nào Quên II

Jan 07/2013

 

 

 

* Hoa Kỳ đă chính thức có mặt ở Việt Nam từ ngày 16 tháng 7 năm 1944, nhóm OSS của Allison Thomas nhảy dù xuống an toàn khu Việt Cộng ở khu vực lân cận làng Tân Trào (Kim Lũng) cùng hai thành viên người Mỹ trong đội của anh là Prunnier, Zielski, hai người Pháp và một người Việt tên là Phác tiếp theo là nhiều người nữa. Nhóm OSS này huấn luyện quân sự cho Việt Cộng nên xem như cha đẻ của "Quân đội nhân dân" được khai sinh vào ngày 22-12-1944.

 

 

 

 

Thiếu tá Thomas trở thành bạn thân của Vơ Nguyên Gíap và Hồ Chí Minh đă cùng hành quân từ Tân Trào về Hà Nội ngày 16 tháng 8, Allison Thomas và Vơ Nguyên Giáp tấn công Thái Nguyên.Thomas đă nỗ lực giúp Vơ Nguyên Giáp buộc quân Nhật tại Thái Nguyên phải đầu hàng ngày 26 – 8 – 1944, khi Vơ Nguyên Giáp vào Hà Nội sớm từ ngày 21. Lúc đó  Đại uư Archimedes Patti cùng đội Mercy đáp xuống phi trường Gia Lâm vào Hà Nội trở thành một trung tâm quyền lực của Đồng Minh. Archimedes Patti và Hồ Chí Minh đă có một mối quan hệ thân thiết tại Côn Minh từ trước. Ngày 25-8-1945  Hồ Chí Minh ghé thăm Thomas trước khi vào Hà Nội gặp Archimedes Patti ngày 26. Nhưng sau hiệp định Geneve 20-7 1954, Hoa Kỳ mới chính thức can dự sâu vào Việt Nam qua việc dựng lên lá bài Ngô Đ́nh Diệm.

 

 

 

 

 


 

SERVED IN A NOBLE CAUSE

 

 

 

Vietnamese commandos : hearing before the Select Committee on Intelligence

of the United States Senate, One Hundred Fourth Congress, second session ...

Wednesday, June 19, 1996

 

CLIP RELEASED JULY 21/2015

https://www.youtube.com/watch?list=PLEr4wlBhmZ8qYiZf7TfA6sNE8qjhOHDR6&v=6il0C0UU8Qg

Vietnamese commandos : hearing before the Select Committee on Intelligence of the United States Senate, One Hundred Fourth Congress, second session ... Wednesday, June 19, 1996

Published on Jul 21, 2015

English/Nat

 

South Vietnamese commandos trained by the US and dropped into the communist North during the Vietnam war are still campaigning for back pay they claim they are owed.

 

Many of the South Vietnamese were captured, tortured or killed after they were dropped into enemy territory.

 

Those who survived the ordeal returned to the US - only to discover that the US government had written them off as dead and had stopped paying their families.

 

South Vietnamese trained by the US military attended a Congressional hearing Wednesday - another step in their fight to get back pay they say the US still owes them.

 

SOUNDBITE:

"Our government is not facing up to the facts. Not facing up to basic humanity."

SUPER CAPTION: Senator Arlen Specter, (R - Pennsylvania) Chairman of Foreign Intelligence Sub-Committee

 

About 500 commandos infiltrated into North Vietnam as part of a disastrous US operation throughout the 1960s.

 

Many of them were killed - others were captured and put in prison.

 

But nearly 200 survived - only to discover that during their stay in jail the US government declared them killed in action and stopped paying their salary to their families.

 

The survivors - who now live in the US - have filed a lawsuit in the US Court of Claims in an effort to obtain two-thousand US dollars each for every year they spent in prison.

 

They're supported by Vietnam veteran and Senator John Kerry and other members of Congress who served in Vietnam.

 

They are filing legislation authorising the payment to the commandos.

 

SOUNDBITE:

"In a sense one of the things they have indicated that they want more perhaps than even money is this process of public acknowledgement for what they went through and the service they gave."

SUPER CAPTION: Senator John Kerry, (D - Massachusetts) Vietnam Veteran

 

The lawyer for the Vietnamese commandos says it is important to find out exactly what happened to the South Vietnamese.

 

SOUNDBITE:

"The hearing was to look into the issue of how prisoners of war have been left behind, how prisoners of war have been written off as dead, when we knew they were living. And how we treat those who serve and suffer on our behalf."

SUPER CAPTION: John C Mattes, Lawyer

 

One of the commandos officially back from the dead, Ha Van Son, told a Senate committee how he was abandoned to years of imprisonment in North Vietnam.

 

He went on to accuse the US of breaking its promise to care for his family.

 

SOUNDBITE:

"Right now I fight not only for my honour, not only for money but also for the future of America that is exactly what I want to see in the United States of America because I think this nation is the best nation of humans."

SUPER CAPTION: Ha Van Son, Former South Vietnamese Commando

 

The government has asked for dismissal of the commandos' suit because it involves a secret contract for a covert operation and therefore is unenforceable in US courts.

 

But it supports senator Kerry's legislation which has passed the Senate on a voice vote as an amendment to the Defence Authorisation bill.

 

 

You can license this story through AP Archive: http://www.aparchive.com/metadata/you...

Find out more about AP Archive: http://www.aparchive.com/HowWeWork

Category

News & Politics

License

Standard YouTube License

 

 


 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

White House National Archives Federal Register

Associated Press Reuter News Real Clear Politics  

MediaMatters C-SPAN o Videos Library Judicial Watch  

New World Order Illuminatti News New Max CNS

Daily Storm Observe American Progress 

The Guardian Political Insider Ramussen Report 

Wikileaks  The Online Books Page American Free Press

National Public Radio National Review - Public Broacast

Federation of Anerican Scientist Propublica Inter Investigate  

ACLU Ten  CNBC  Fox News  CNN  Fox Atlanta

Indonesian Newspapers  Philippine Newspapers 

Nghiên Cứu Quốc Tế  Nghiên Cứu Biển Đông 

Thư Viện Quốc Gia1Thư Viện Quốc Gia Học Viện Ngoại Giao  Tự Điển Bách Khoa VN Ca Dao Tục Ngữ Bảo Tàng Lịch Sử

Nghiên Cứu Lịch Sử Dấu Hiệu Thời Đại Viêt Nam Văn Hiến 

QLVNCH Đỗ Ngọc Uyển  Thư Viện Hoa Sen  Vatican?

RomanCatholic Khoa HọcTV Sai Gon Echo Viễn Đông Daily

Người Việt Việt Báo Việt List Xây Dựng Phi Dũng

Việt Thức Hoa Vô Ưu Đại Kỷ Nguyên Việt Mỹ Bia Miệng

Việt Tribune Saigon Ti USA Người Việt Seatle Dân Việt

Việt Luận  Cali Today Nam ÚcTuần Báo DĐ Người Dân  

Tin Mới Tiền Phong Xă Luận Dân Trí Tuổi Trẻ Express

Lao Động Thanh Niên Tiền Phong Tấm Gương Sài G̣n

Sách Hiếm ThếGiới Đỉnh Sóng Chúng Ta Eurasia 

ĐCSVN Bắc Bộ Phủ Nguyễn Tấn Dũng BaSàm Thơ Trẻ

Văn Học  Điện Ảnh Cám Ơn Anh TPBVNCH 1GĐ/1TPB